[VTRANS] SHOUTING OUT TO THE WORLD – STAGE 4: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA BẰNG CÁI TÔI – TOP MẠNH MẼ (p1)

0
Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

“Vì ước mơ, tôi tiếp tục bước về phía trước. Hiện giờ tôi đang ở đâu? Câu hỏi ko có lời đáp, nhưng trong khoảnh khắc bắt gặp một cái tôi khác, thì những băn khoăn không còn nữa. Tôi phải đi tìm cho mình một chỗ dựa”

T.O.P

Tên: Choi Seung Hyun

Ngày sinh: 4/11/1987

Sở trường: RAP, viết lời, Beat-box

*tham gia phim truyền hình “I am Sam”

KHUẤY ĐỘNG SỨC MẠNH TÂM HỒN, SỐNG LẠI TỪ TRONG ĐAU KHỔ, TỪNG MONG MUỐN TRỞ THÀNH NGƯỜI HÁT RONG.

Hình như bắt đầu từ hồi học lớp 5, tôi bắt đầu mê “HIP HOP”. Suốt ngày suốt đêm nghe nhạc và ghi lại lời RAP, lúc đó phải nói là chỉ biết có nhạc và nhạc.

Nếu đã nói đến HIP HOP, thì cũng nên giới thiệu sơ qua về HIP HOP Mỹ. Lúc mà tôi bắt đầu đến với HIPHOP, thì hiphop mỹ lúc đó chia thành 2 nhóm: East Coast và West Coast. Tiêu biểu cho East Coast là Wu-Tang Clan và Notorious B.I.G, xuất phát từ New York, chú trọng về rap và ca từ. Còn West Coast xuất phát từ LA với gương mặt tiêu biểu 2Pac, họ chủ yếu nghiêng về giai điệu hiphop.

Tôi thích hiphop East Coast hơn. Tôi nhớ lúc đó nhiều người nghe hip hop West Coast, nhưng rất ít người thích East Coast hiphop. Thường thì tôi vừa nghe vừa chép lại lời Rap, vừa nghĩ “Chà, thứ âm nhạc này đáng để con trai nghe thử đó”

Tôi muốn giống như họ: dùng âm nhạc để truyền đạt những thông tin, ý tưởng và suy nghĩ của mình. (câu gốc: tôi muốn trở thành những người hát rong như họ, đem suy nghĩ triết học và tin tức truyền đạt cho mọi người). Những ca từ họ viết phần lớn diễn tả thế giới của người đàn ông thật sự, cảm giác đó có thể khái quát như vầy, giống như là “trước đây nhà tôi rất nghèo, tôi đã trải qua cuộc sống thật sự khó khăn. Nhưng giờ tôi thành công rồi, giờ cha mẹ mà có khát thì tôi có thể cho họ uống sâm-panh thay nước lọc”. Tuy thỉnh thoảng cũng có nội dung bạo lực hoặc những từ ngữ bẩn, nhưng có thể cảm nhận được chí hướng và tính cách của một người đàn ông chân chính. Mặt khác tôi cũng mong mình được như thế.

Khi vào trung học thì tôi khá nổi bật. có thể do tôi cao hơn so với bạn cùng lứa, cũng có thể do style hiphop khá lạ của tôi. Vì từ nhỏ tôi khá quan tâm đến trang phục, nên khi đó thường chọn những hiệu quần áo hip hop lạ hơn so với lũ bạn. Ba mẹ không mua cho tôi thì tôi tự để dành tiền mua.

Tôi hoàn toàn không thích việc học, mà phụ huynh thì lại rất khắt khe thế là tôi kết bạn với những đứa trẻ mà người lớn cho là “lông bông”. Tuy tôi rất quý họ, nhưng cái xã hội lạnh lùng này lại xem họ như là “những thanh niên nổi loạn”. Khi mà tôi bắt đầu hiểu chuyện thì đã thấy nhiều chuyện không nên thấy và cũng trải qua nhiều chuyện không nên trải qua.

Lúc đó lại vào thời gian thường sinh ra những ý nghĩ lung tung, lần đầu tiên trong đời “đau khổ” hay “sợ hãi” tôi đều nếm trải. Thay vì cuộc sống màu hồng, thì tôi lại thấy mặt trái của xã hội trước. Đương nhiên chỉ thích làm trái ý người lớn, càng cấm càng làm, mình làm gì cũng bị họ xét nét. Nhưng tôi cũng ghét những người lớn chỉ biết xử phạt và xử phạt, không chỉ dạy điều đúng cho chúng tôi. Thay vì chỉ ra cái sai của chúng tôi, họ lại sử dụng hình phạt, làm như vậy chỉ khiến chúng tôi thêm hoang mang, càng thêm đau khổ và shock và phản kháng lại mạnh mẽ hơn.

Những “người thầy đáng kính” xem những học sinh chưa học xong trung học là “giòi bọ”, còn bố mẹ thì ngậm ngùi vì trở thành người dung túng cho những “đứa con nổi loạn”. Có những đứa trẻ chỉ mới hơi nổi loạn đã bị cảnh cáo hoặc chuyển trường hoặc đuổi đến những trường kém hơn, ở trường mới khi vừa đút đầu vào đã bị coi là học sinh cá biệt, bị mọi người soi mói, thế là ngày càng tuột dốc. Nhìn thấy bạn mình rơi vào tình huống như vậy, tôi có cảm giác như mình cứ rơi mãi vào trong bóng tối vô định.

HOANG TƯỞNG VỀ MỘT ƯỚC MƠ

Vào năm lớp 8, tôi bắt đầu hạ quyết tâm không để mình mãi chìm đắm trong cái “thế giới đau khổ” . Bạn tôi mất vì tai nạn xe mô-tô. Không lâu sau lại có đứa mất vì gây tai nạn khi không có giấy phép lái xe.

Nhưng xã hội thì lại tỏ vẻ hờ hững trước những cái chết đó. Không ai quan tâm… Những người bạn khác cũng chuyển trường để tránh những lời thị phi, rồi lũ bạn cùng xóm không còn đứa nào học chung trường. Nhìn tụi nó ra đi, tôi cảm thấy cứ hoang phí cuộc đời như thế này thật là vô nghĩa. Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ lại.

Nhưng hiện thực chẳng dễ dàng chút nào. Nếu chuyển trường thì sẽ gặp phải những đứa rỗi hơi dựng chuyện thị phi. Còn thầy cô thì cũng chỉ biết cảnh cáo đe nạt tôi, chẳng ai chịu đứng ra kéo tôi về con đường đúng đắn, hoặc cho tôi một lời khuyên chân thành. Chỉ còn cách ù lì chịu trận như người vô hình. Nên ngày càng ghét đến trường.

Nếu như, hiện giờ có những bạn đang trải qua cuộc sống giống như tôi và lũ bạn tôi ngày xưa, tôi muốn nói với các bạn “những gì các bạn đang làm đều vô nghĩa và đáng xấu hổ” . Tuy hiện tại thấy hành động của mình thật là ngầu, nhưng tôi cảm thấy chỉ để ra vẻ “ngầu” trước mặt người khác mà hủy hoại chính mình thì thật là ngu xuẩn.

Từ năm lớp 8 tôi chính thức bắt đầu viết lời rap. Khi đó tôi rất ít nói và thường hay miên man suy nghĩ. Luôn suy nghĩ về ca từ, những suy nghĩ cũng dần trở nên sâu sắc hơn và xám xịt hơn. Vì cứ đắm mình trong suy nhĩ, những muộn phiền cứ quấn lấy tôi.

Nhưng may mắn là việc tôi muốn làm và người mà tôi muốn trở thành trước giờ vẫn luôn là môt, không hề có suy nghĩ lung tung khác và mâu thuẫn. Tôi muốn làm những chuyện có liên quan tới Hip Hop, nên có 2 nguyện vọng.

Một là trở thành rapper, hoặc là làm việc không liên quan gì hết – mở “Hip-Hop Multi Shop”. Vì lúc đó muốn tìm kiếm những vật phẩm liên quan tới hip hop khá là khó, đa số đều là hàng nhập khẩu, nên tôi nghĩ nếu có thể một cửa mở một Hip-Hop Multi Shop tập hợp  những hàng hip hop khó tìm này lại thì sẽ như thế nào? Tuy bây giờ ngẫm lại thấy giấc mơ này khó thực hiện, nhưng chẳng thèm quan tâm logic hay không cứ thế mà tiến hành. (câu gốc, không thèm quan tâm 3×7=21 cứ thế mà làm)

Người lớn có trách nhiệm của người lớn, trẻ con có trách nhiệm của trẻ con

Tôi trực tiếp đến tiệm Lee Tae, bắt đầu làm thuê cho tiệm quần áo HIP HOP. Chỉ mỗi việc có thể nghe thỏa thích nhạc HIP HOP và nhìn thấy những trang phục mình thích là tôi đã vui lắm rồi. Lại thêm lúc đó tôi có suy nghĩ “tự mình trải nghiệm làm ăn, học hỏi những kinh nghiệm đường lối kinh doanh không phải sẽ rất có lợi cho ước mơ mở Hip-Hop Multi Shop sau này sao?”

Nhưng được vài tháng thì tôi nhận ra, “chuyện không đơn giản như tôi tưởng”. Những chuyện này do người lớn làm đúng là có lý do. Tuy shock về tinh thần cũng có nhưng vất vả nhất là cơ thể rã rời.

Để tăng doanh số bán hàng tôi phải ra ngoài đứng lôi kéo khách, vì theo như sếp nói, bất chấp thủ đoạn để bán đc nhiều hàng hơn. Nếu buối tối kết thúc công việc lúc 7,8h,  thì cần phải đi chợ khuya để lấy hàng. Sau đó 3,4h lại quay về cửa tiệm sắp xếp lại hàng. Nếu làm không tốt, không chỉ bị mắng mà còn “được tẩm quất”. Tuy lúc đó với trẻ con tiền công 40.000 won (khoảng hơn 800.000đ) một ngày cũng khá cao, nhưng họ vẫn sẽ trừ đi một phần vì “con nít cần nhiều tiền làm gì”.

Lúc đó không phải vì kiếm tiền mà tôi làm việc. Tuy mang tâm trạng của một đứa trẻ hiếu kỳ, muốn mua những thứ mình muốn mua, muốn va chạm với thế giới bên ngoài đi làm công, nhưng thật sự là không dễ dàng như tưởng tượng. Nếm mùi đau khổ xong rồi không làm việc ở cửa tiệm đó nữa.

Bắt đầu từ đó, chính thức bắt đầu hát rap. Tôi nghĩ “ nếu đã  không thể  mở Hip-Hop Multi Shop, thì trở thành một rapper”. Lúc đó còn nhỏ, nên chẳng biết sợ là gì. Nếu như tôi bắt tay vào việc tôi thích làm, thì hình như việc gì cũng xong.

Ban đầu muốn diễn thì phải chạy lăng xăng khắp nơi. Vì chẳng quen biết ai nên có nhiều hạn chế. Lúc đó những DJ trong Hip Hop Club rất đc yêu thích, họ là những người hiểu nhất về những bài hiphop đang nổi. Qua người anh lớn hơn tôi 5 tuổi DJ D-maker, tôi kết bạn với những rapper xung quanh, đồng thời bắt đầu trở thành khách mời, hoặc diễn chung với họ. Một cánh cửa đến thế giới hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm mở ra trước mặt tôi.

Phần tiếp theo: “Trở thành một Underground hiếm hoi đi”

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.
Share.

Leave A Reply